
Cẩm nang
Kemari là một môn thể thao truyền thống được giới quý tộc Nhật Bản rất ưa chuộng trong thời kỳ Heian. Mục tiêu của trò chơi là sử dụng chân để đá một quả cầu được làm từ hai miếng da hươu khâu lại, nhằm giữ cho quả cầu bay ở một độ cao nhất định. Thay vì cạnh tranh thắng thua, Kemari chú trọng vào sự tập trung tinh thần và sự hòa hợp, nơi người chơi phải đá một cách tinh tế để đối phương có thể tiếp nhận quả cầu một cách dễ dàng nhất. Cho đến tận ngày nay, các nghi lễ và buổi tập luyện dựa trên các quy tắc lịch sử với trang phục truyền thống vẫn được kế thừa và duy trì.
Nguồn gốc của Kemari được cho là bắt nguồn từ các chuyển động truyền từ Trung Quốc sang Nhật Bản trong thời kỳ Asuka và Nara. Đến thời Heian, nó đã phát triển thành một môn thi đấu tại cung đình và trở thành hình thức giải trí thường nhật của các Thiên hoàng và quý tộc. Khi Thiên hoàng Kōkaku lần đầu tiên đứng tại sân bóng (Mariba), tầm quan trọng của môn này càng được nâng cao, và các quý tộc đã thiết lập những khu vực tập luyện chuyên dụng gọi là "Mariba" ngay tại dinh thự của mình. Từ thời Kamakura đến thời Muromachi, Kemari lan rộng sang cả tầng lớp võ sĩ, giúp nó khẳng định vị thế không chỉ là một trò chơi giải trí mà còn là một "nghệ đạo" (Geido).
Trong thời kỳ Edo, dù phổ biến trong dân gian nhưng do các quy định của các gia tộc truyền thống và sự thay đổi về kỹ thuật, Kemari dần chuyển từ một "văn hóa thưởng thức" sang một "văn hóa thưởng lãm". Sau thời kỳ Minh Trị, môn này từng có giai đoạn suy thoái, nhưng vào năm 1907, dưới ý nguyện của Thiên hoàng Minh Trị, một Hiệp hội Bảo tồn Kemari đã được thành lập, giúp duy trì các hình thức truyền thống cho đến tận ngày nay.
Điểm hấp dẫn nhất của Kemari chính là những chuyển động uyển chuyển và trang phục truyền thống lộng lẫy. Người tham gia sẽ mặc các bộ đồ mang đậm dấu ấn thời đại như: Tate-eboshi (mũ), Kemari-mizuhi (áo), Kemari-hakama (quần) và Kamokutsu (giày). Ngoài ra, trong khi đá cầu, người chơi sẽ hô các khẩu lệnh đặc trưng như "Ari", "Ya", "O" để giữ nhịp điệu. Độ cao lý tưởng khi đá quả cầu là khoảng 4,5 mét, và người chơi cũng rất chú trọng đến độ xoáy cũng như âm thanh vang lên khi quả cầu được đá.
Kemari thường được trình diễn vào các mùa nhất định hoặc trong các dịp lễ tại các đền thờ. Ví dụ, tại đền Shimogamo có lễ "Kemari Hajime" vào tháng 1, đền Kamigamo có lễ "Kigen-sai" vào tháng 2, và đền Shiramine có các lễ hội vào tháng 4 và tháng 7. Ngoài ra, tại đền Minase, các buổi tập luyện thường diễn ra vào ngày Chủ nhật đầu tiên và thứ ba của tháng từ tháng 3 đến tháng 7 và từ tháng 9 đến tháng 11. Theo phong cách hiện đại, các buổi trình diễn thường diễn ra theo dòng chảy tự nhiên, kết thúc khi trời tối hoặc khi người tham gia đã mệt.
Hiện nay, các hoạt động kế thừa kỹ thuật truyền thống đang được thực hiện chủ yếu tại khu vực Kyoto. Chẳng hạn, tại thị trấn Kyotamba, huyện Funai, tỉnh Kyoto, có "Hiệp hội Kemari Maru-yu" đang truyền dạy kỹ thuật làm cầu theo phương pháp "Hanname" truyền thống. Ngoài ra, tại Osaka, "Câu lạc bộ Minase no KEMARI" cũng thường xuyên tổ chức các buổi trải nghiệm mặc trang phục truyền thống. Đây là cơ hội quý giá để không chỉ học cách đá cầu mà còn tìm hiểu về kỹ thuật chế tác và các quy tắc lịch sử.
Các địa điểm liên quan đến Kemari bao gồm các đền thờ lịch sử ở Kyoto như đền Shimogamo, đền Kamigamo, đền Shiramine, đền Fujimori và đền Minase ở Osaka. Những khu vực này được bao quanh bởi kiến trúc lịch sử và thiên nhiên tươi đẹp, cho phép du khách kết hợp tham quan các danh lam thắng cảnh xung quanh.
Khi tham gia các nghi lễ hoặc trải nghiệm Kemari, người tham gia thường mặc trang phục truyền thống. Đối với khách tham quan thông thường, không có yêu cầu đặc biệt về trang phục, nhưng cần tuân thủ các quy tắc ứng xử tại đền thờ để tôn trọng không gian linh thiêng.